Mùa hè luôn ra đi một cách vô thức.Mùa thu tràn qua phố với cái mát của nó và ôm lấy tôi.
Buổi sáng mùa thu thật mát mẻ và dễ chịu.
Mùa thu và tôi có một kỷ niệm.
Hôm nay, tôi mặc bộ quần áo đẹp và xịt nước hoa "Chờ đợi".
Mùi nước hoa đưa tôi về mùa thu năm ấy…
Mùa thu, sân trường, sinh viên đến rồi đi.Ánh nắng ban mai dịu dàng soi sáng mọi người, cái mát lạnh của mùa thu lướt qua trên mặt mọi người.
Lúc đó tôi khoảng 20 tuổi, hồn nhiên và dễ thương, có nhiều ước mơ lớn lao.
Đó là những kỷ niệm, là “món ăn” ký ức cả đời của tôi, là vẻ đẹp vĩnh cửu.
Hôm nay lại xịt nước hoa Chờ Đợi.Đó là cùng một mùa thu, cùng một buổi sáng sớm, và có những nhân viên văn phòng bận rộn đến và đi. Tôi ngồi ở vị trí giám đốc, quản lý mọi việc lớn nhỏ ở bộ phận này, suốt ngày bận rộn.Lúc này tôi 28 tuổi, có lúc trưởng thành, có lúc ngây thơ.Từ từ thích nghi với xã hội này, trên mặt tôi hiện lên một bộ mặt trưởng thành, tôi có thể ứng xử với đủ loại người và mọi việc.
Sáu năm đã mang đến cho tôi nỗi đau, mang đến cho tôi sự trưởng thành và mang đến cho tôi một tương lai tốt đẹp hơn.
Mùa thu sau này vẫn sẽ là mùa thu ấy, buổi sáng ấy, quan niệm nghệ thuật ấy nhưng sẽ mang đến cho tôi những giá trị sống khác, tôi tin.
----Bài viết lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)