Đã lâu rồi tôi chưa được nhìn thấy mặt trăng như thế này.
Ngay cả mặt trăng cũng lạnh lẽo trong đêm đông, treo lơ lửng trên bầu trời với ánh sáng lạnh lẽo.Khi người qua đường ngước lên nhìn về phía xa sẽ bối rối và tưởng rằng đó chỉ là một ngọn đèn đường. Ô cửa trắng xám to như ngọn đèn đường, có sự lạnh lẽo, mệt mỏi của đêm đông thấm vào lòng họ.
Khi ngày kết thúc và màn đêm buông xuống, mặt trăng đêm nay cực kỳ sáng, sáng đến mức chẳng hề khổ chút nào.Gần đây có nhiều dịp về trăng đến nỗi tôi chỉ biết tựa mình vào lan can, đứng bên cửa sổ mùa đông, đếm từng giờ trôi qua mà không kịp vẫy tay chào tạm biệt, để lại vô số mảnh ký ức không thể ghép lại với nhau.Cơn gió lạnh buốt giá và ảm đạm của mùa đông lướt qua má tôi, không khí xung quanh đông cứng lại trong sự hoang tàn và ghen tị. Nó hoang vắng đến nỗi nó đẹp.
Con đường luôn gặp bóng tối vào lúc 2 giờ sáng. Đêm qua trời sáng như ban ngày. Nó làm tôi cảm thấy kỳ lạ. Tôi ngước nhìn hàng cây rậm rạp hai bên. Ánh trăng lặng lẽ trôi xuống, lá rơi, trăng ló mặt.
Tôi đã vô số lần mong mỏi sẽ có một tia sáng bên con đường này soi đường cho tôi đi, nhưng bây giờ tôi không còn phải trông ngóng nữa.Đạp xe qua giữa đường, trong tòa nhà đối diện với hàng cây đèn sáng, gió mát thổi chậm rãi, không buồn ngủ, con đường có ánh trăng, sự tĩnh lặng khiến người ta không muốn rời đi vội vã, những cảm xúc tốt đẹp luôn vô tình ập đến, những gì vẻ xưa cũ vô tình bị bào mòn theo năm tháng, những tia bụi đỏ nào tan biến vào lúc hoàng hôn trên làn đường chia tay.
Sau nhiều năm chung sống, tình yêu của họ dần bị phai nhạt bởi những chuyện tầm thường của thời gian và trở nên trong suốt như nước.Người đàn ông làm thợ sửa ống nước đã tích lũy đủ của cải để chi tiêu cho các chi phí của tháng trước và tháng sau.Người phụ nữ khi về già sẽ quên đã bao lâu rồi chồng chưa ngủ với mình, quên lần cuối cùng anh đưa cô đi xem kịch, quên ngày tháng anh nhìn cô và trò chuyện vui vẻ với cô về những chuyện gia đình.Cô lặp lại những điều tầm thường mà một bà nội trợ có thể làm.
Làm tôi nhớ đến cảnh trong phim: Buổi tối, người chồng ăn mặc rực rỡ, ôm nhân tình cũng ăn mặc thời trang, hòa mình vào nhóm quý ông. Họ uống sâm panh và trò chuyện về số phận của các nhân vật trong vở kịch.Người vợ một mình bước vào nhà hàng và gọi bữa tối. Cô thoáng nhìn thấy vị giáo sư ở bàn bên cạnh. Cô vừa thương vừa thương chính mình nên rụt rè hỏi người đàn ông: “Anh ơi, chúng ta cùng ăn tối được không?” Người đàn ông độc thân không kém phần cô đơn cũng háo hức đồng ý lời mời của cô.
Vị giáo sư độc thân kể cho cô nghe một vài câu chuyện cười và giai thoại thú vị về ông, và cô bật cười.Khi chia tay, người đàn ông nói sẽ đưa cô về nhà và cô bằng lòng.Đường phố đêm đông rất lạnh, gió lạnh thổi không ngừng. Người phụ nữ không khỏi nâng cổ áo lên hỏi vị giáo sư độc thân: "Anh có thể khoác tay tôi mà đi được không?" Người đàn ông nắm tay anh và đi cùng cô.Cô dựa vào vai anh và bước đi ngược gió lạnh. Trong cơn bàng hoàng, cô nghĩ mình sẽ quay ngược thời gian.Khi đến trước cửa nhà, cô khôn ngoan không mời những người đàn ông độc thân vào mà họ lần lượt chào tạm biệt.Chồng vẫn chưa về, con gái cũng bận yêu. Trong căn nhà trống trải, khuôn mặt cô đầy sự trống rỗng và bất lực.
Anh trai và chị dâu của cô đến nhà ăn tối. Trời dần tối và mặt trăng lọt qua cửa sổ. Người anh hơi say nhìn thấy ánh trăng sáng và kể chuyện bên bàn ăn: “Nhiều năm trước, có một chàng trai yêu một cô gái. Để được ngắm nhìn người con gái anh yêu, vào ban đêm,
Anh đứng dưới ánh trăng và nhìn chằm chằm vào khuê phòng của cô gái. Anh cứ đứng, đứng, nhìn chằm chằm vào tấm kính phòng tắm của cô gái. Anh ấy đang mong đợi người con gái anh ấy yêu mở cửa sổ nhìn thấy vầng trăng to sáng tối nay, còn anh ấy đang đợi dưới ánh trăng…”
Người anh rất quan tâm hỏi người chồng và người phụ nữ xem họ có nhớ vầng trăng nhiều năm trước không. Tối nay nó lại xuất hiện và họ bắt đầu lảng tránh chủ đề này.Người chồng cúi đầu không dám nhìn thẳng vào vợ. Người vợ dùng chủ đề khác để tránh sự tra hỏi của anh trai nhằm giải quyết nỗi xấu hổ của người chồng trên bàn ăn. Không ai muốn lặp lại đêm trăng đó. Sau khi bài hát kết thúc, người phụ nữ không thể ngủ yên được. Cô bước vào phòng chồng và chạm vào khuôn mặt anh đang nằm dưới ánh trăng. Những thăng trầm của ngày hôm qua đã trở thành những thăng trầm của ngày hôm nay.Thời gian đã bào mòn hình dáng nhau nhưng ngày yêu nhau như vầng trăng đêm nay.Người đàn ông thức dậy và nhìn cô dưới ánh trăng. Vợ anh nói: “Hứa với em là không gặp lại cô ấy nữa nhé”. Người đàn ông nói không chút do dự: "Tôi hứa với bạn."
---- Bài viết này lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)