Tôi thích màu sắc của bầu trời.Màu xanh trong trẻo ấy chính là màu xanh của những giấc mơ.Điểm nhấn màu xanh đọng lại trong trái tim non trẻ của tôi là chiếc bút màu xanh. Màu xanh của ngòi bút đẹp và sâu thẳm như bầu trời xanh!Tôi không bao giờ có thể quên nó.
Đó là vào năm thứ ba tiểu học. Một buổi chiều mùa thu, trong giờ học sáng tác, cô giáo đọc cho chúng tôi nghe đoạn sáng tác trong sách sáng tác. Tôi bị cuốn hút bởi nó.Vào thời điểm đó không có bài đọc ngoại khóa, và thậm chí nếu có, cũng không có tiền để mua chúng trong thời đại vật chất khan hiếm đó.Chỉ có giáo viên mới có sách sáng tác. Tôi rất ghen tị và nghĩ, ước gì mình có được một cuốn sách sáng tác như vậy.Tan học, cô giáo gọi tên tôi và nói tan học và bảo tôi lên văn phòng. Tan học, tôi đến cơ quan.Không biết chuyện gì đang xảy ra, tôi thận trọng gọi điện cho thầy. Thầy bảo hãy lấy cuốn sách sáng tác này đọc đi, đọc xong sẽ trả lại cho tôi. Lúc đó tôi vừa mừng vừa phấn khởi.Cuốn sách sáng tác mơ ước của tôi đã thành hiện thực!
Tôi cảm ơn thầy và vui vẻ về nhà. Không ngờ, một điều bất ngờ lớn hơn đang chờ đợi tôi.Bố tôi mua cho tôi một cây bút hiệu “Hero”, một thương hiệu nổi tiếng lúc bấy giờ. Nó có nắp bút màu trắng bạc và thân bút màu xanh nhạt. Nó rất tinh tế. Tôi sẽ không bao giờ quên cảm giác chạm vào màu xanh. Nó tinh khiết đến mức không tì vết. Ánh sáng xanh nhạt làm say lòng người.Tôi thích nó rất nhiều. Bạn biết đấy, hoàn cảnh gia đình tôi lúc đó không được tốt. Tôi không có quần áo hay giày dép tốt.Tuy nhiên, tôi có một chiếc bút màu xanh rất đẹp nhưng không ai trong lớp có cả. Tôi muốn sử dụng chiếc bút này để viết tốt và làm bài tập về nhà. Tôi dường như hiểu được ý tốt của bố tôi. Tôi coi chiếc bút này như báu vật và luôn giữ nó bên mình.Sau giờ học, tôi sẽ cất bút vào túi vì sợ bị lấy trộm.
Nắng mùa thu thật trong trẻo. Người lớn đem ngô về đặt trong khuôn viên trường. Học sinh chúng tôi cũng tham gia lao động và tách lõi ngô ra khỏi vỏ ngô.Khuôn viên đầy những đống ngô và vỏ ngô.Tan học về nhà, khi đang làm bài tập về nhà, tôi phát hiện chiếc bút yêu quý của mình đã biến mất.Tôi rất buồn và lo lắng nhưng không dám nói với bố. Tôi đau khổ cả đêm.Buổi sáng đến trường, tôi bồn chồn nói với bố rằng tôi bị mất bút.Tôi không dám ngẩng đầu lên, chờ đợi lời chỉ trích của bố. Bạn phải biết rằng bố tôi đã tiết kiệm tiền và mua nó chỉ cho tôi. Cha tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đi học đi.”Tôi hít một hơi dài rồi chạy thật nhanh đến trường.
Trong giờ học, tôi lơ đãng và nghĩ thầm, tại sao cây bút của mình lại biến mất?Nó đã bị ném đi đâu?Sau giờ học, tất cả các bạn cùng lớp đều rời đi, chỉ còn lại tôi trong khuôn viên rộng lớn. Tôi tìm kiếm trong đống vỏ ngô và nhẹ nhàng lôi ra những vỏ ngô trắng. Tôi tìm thấy cây bút của mình nằm bên trong, màu xanh tĩnh lặng tỏa sáng!Tôi cẩn thận nhặt nó lên, lau khô rồi cho vào cặp sách. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm!Sau đó tôi mới nhận ra rằng trong lúc tôi đang bóc ngô, cây bút của tôi đã rơi ra khỏi túi và bị thất lạc.Khi chiếc bút bị mất tìm lại, tâm trạng của tôi nhẹ nhàng, duyên dáng và đẹp đẽ như ánh hoàng hôn nơi chân trời!Tôi vui vẻ bước về nhà trong ánh hoàng hôn buông xuống.
Mấy hôm sau, tôi đi trả vở sáng tác của thầy, cô giáo yêu cầu tôi viết một bài luận với tựa đề do tôi tự chọn.Bạn có thể viết bất cứ điều gì bạn muốn.Tôi biết đây là bài tập thầy giao cho một mình tôi và tôi phải hoàn thành nó.Nhưng viết gì đây?Chợt nhớ đến chiếc bút bố mua cho nên tôi đã viết bài về việc mất chiếc bút.Khi viết tôi không viết được từ “bao” thay cho “bao ngô”. Tôi tra từ điển và không tìm được từ thích hợp nên tôi viết bằng bính âm.Trong giờ sáng tác, cô giáo đọc bài luận của tôi, tôi nghe rõ cô đổi thành “bóc ngô”. Hai chữ “bóc” khiến tôi khâm phục thầy đến phát điên.Tôi thầm nói trong lòng, thầy quả thật là người có kiến thức và tài năng.
Ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh, cây bút trong tay tôi càng xanh hơn, tĩnh lặng hơn. Tôi nghĩ mình phải học tập chăm chỉ và có thêm kiến thức như thầy.Chiếc bút màu xanh này đã ở bên tôi rất nhiều năm và kể từ đó cũng có rất nhiều cây bút mới nhưng tôi luôn trân trọng chiếc bút này.
Chiếc bút này màu xanh, tôi thích màu xanh, nó là màu của bầu trời, màu của biển, là màu xanh trong trái tim tôi. Nó không phải là một cây bút vàng, mà là ánh vàng lấp lánh, và nó sẽ luôn tỏa sáng rực rỡ trong lòng tôi!
Những người bạn thích viết lách đều có thể tham gia trạm văn bản (www.wenzizhan.com)!