Tác giả Phùng Lâm Hải
Gió thu nhẹ nhàng nhảy múa, mây cuốn lên trời xanh, mây trắng đọng lại trong cảm xúc mùa thu của tôi.Tôi muốn cưỡi gió bước mây, ngắm thung lũng vắng, tìm hồ nước năm tháng để lại, dùng tâm hồn ngắm hoa sen tĩnh lặng.Mưa thu không ngớt, tâm tư như khói. Mưa đập lá, lòng tôi khẽ rung động.Hái một chiếc lá mùa thu để bày tỏ nỗi nhớ nhung người thân ở phương xa. Hãy dùng nỗi buồn khao khát để thắp sáng ngọn hải đăng của trái tim bạn và soi sáng những ký ức bối rối của bạn.Sương giá mùa thu se lạnh nhuộm đỏ rừng núi, từng hàng cây, từng chiếc lá phong phản chiếu bầu trời như ánh hoàng hôn.Những chiếc lá phong đỏ làm bừng sáng ký ức một đời, biến cái lạnh lẽo thành dịu dàng u sầu, để trái tim cô đơn nhẹ nhàng lau đi sự bất lực của cuộc đời bằng nỗi cô đơn của năm tháng.Những chiếc lá mùa thu rung rinh như một đàn bướm bay, rơi xuống từ sự trù phú đầy màu sắc và làm héo úa dáng vẻ của cây.Qiuye cuối cùng đã quay trở lại vòng tay của trái đất với sự cô đơn và bất đắc dĩ, chấm dứt mối quan hệ của mình với cái cây.Bầu trời mùa thu trải dài, có thể nhìn thấy dãy núi mùa xuân mờ ảo. Điều bạn không thể quên là một mối tình đẹp như mơ, giống như hái một trái keo khao khát, hương thơm ngào ngạt đọng lại trong ký ức.Trăng mùa thu lúc tròn lúc khuyết để lại một nỗi buồn lạnh lẽo. Trong lòng u sầu hỏi trăng cùng rượu, bao giờ trăng tròn ta lại đoàn tụ.Ánh trăng lặng lẽ rơi vào lòng bạn dường như khiến bạn nhận ra quan niệm nghệ thuật “gương sáng không phải là bệ”.Trăng tròn giống như một tấm gương nhưng không phải là một tấm gương. Làm sao chúng ta có thể hiểu được truyền thuyết gương vỡ được đoàn tụ?Mây mùa thu thong thả nhảy múa với sự lãng mạn của mùa, bồng bềnh nhẹ nhàng trong không khí mùa thu, làm trắng lên bộ mặt mùa thu, đồng thời cũng sinh ra chút mong chờ về cơn mưa thu, thả hồn vào những lữ khách phương xa.Lặng ngắm mùa thu, nghĩ về mùa nhàn nhã, trầm ngâm trong tâm hồn tiếng thiền “Vô Cây Bồ Đề”, sự tĩnh lặng của mùa thu đã khiến lòng tôi tĩnh lặng như đóa sen.Cảm xúc của hoa sen hóa thành cơn gió thu nhàn nhã và cơn mưa thu liên miên, như đám mây trắng bồng bềnh giữa trời đất, tìm kiếm mây nước thanh tao, tĩnh lặng.Nhưng lòng tôi vốn đã như hoa sen, chẳng ở đâu giữa nước và mây. Có lẽ nỗi ám ảnh trong lòng tôi giống như bầu trời mưa mùa thu, che khuất hơi ấm của mặt trời, phủ lên tâm hồn tôi một làn sương mù mù mịt. Bất chấp mưa gió, mùa thu vẫn khiến lòng tôi tĩnh lặng như đóa sen.Tâm không trọn vẹn thì tĩnh lặng như hoa sen, là hoa sen thanh tịnh giác ngộ suốt cuộc đời.