Bà là một ông già bình thường, bà của một học sinh trong trường chúng tôi. Mỗi lần nhìn thấy cô, cô luôn mặc áo khoác đỏ, đỡ cháu trai và bước đi chậm rãi trong khuôn viên trường.Theo lời kể của giáo viên thường xuyên trực ở trường, cô xuất hiện trong khuôn viên trường ít nhất 5 lần một ngày. Tôi không khỏi thắc mắc, chẳng phải nhà trường không cho phép phụ huynh tùy tiện vào trường sao?Tại sao lại tạo ra một ngoại lệ cho cô ấy?
Qua tìm hiểu, tôi nhận ra cháu trai của bà đang bị bệnh bại liệt và đi lại khó khăn. Cha mẹ cháu bận đi làm, không có thời gian chăm sóc cuộc sống hàng ngày của cháu nên hàng ngày bà ngoại đưa cháu đi học và đón cháu về.
Vậy tại sao cô ấy lại đến trường mỗi ngày trong giờ ra chơi?Giáo viên dạy lớp của đứa trẻ nói với tôi rằng ông lão không muốn gây phiền phức cho giáo viên và các bạn trong lớp nên phải đích thân đến trường để giúp đứa trẻ đi vệ sinh.Nhiều lúc, tôi cảm thấy có lỗi vì đã gây rắc rối cho mọi người vì những “sự cố khẩn cấp” thường xuyên của đứa trẻ. Dù các giáo viên đã nói rõ sẽ chăm sóc cháu thật tốt để cháu không phải đi đi lại lại nhưng ông lão giản dị vẫn nhất quyết không gây phiền phức cho trường.
Sau giờ học ngày hôm đó, trời đã khuya, tôi nhìn thấy một bóng người màu đỏ tươi đang đỡ một bóng người đang di chuyển chậm chạp trên đường sân chơi.Hóa ra chính bà ngoại là người đang giúp đứa trẻ tập phục hồi chức năng. Rõ ràng là cô hết lòng quan tâm đến con, lúc thì động viên, lúc thì hơi tức giận. Với sự giúp đỡ của cô, đứa trẻ bước được những bước nhỏ.Mỗi ngày tan học, tôi đều vô tình liếc nhìn về phía sân chơi. Màu đỏ trông đặc biệt rực rỡ trong ánh hoàng hôn.
----Bài viết được lấy từ Internet