Tuyết mùa xuân lặng lẽ đến.Thời tiết ấm áp hoặc lạnh.
Tuyết bay trên bầu trời khiến suy nghĩ của tôi bay bổng, đưa tôi xuyên thời gian và không gian, tôi chợt quay trở lại mùa đông tuyết rơi 20 năm trước.
Bạn để mái tóc dài như thác nước và đứng trong tuyết tìm kiếm nó.Đột nhiên, bạn đi về phía một cây dương lớn sắp khô héo.Sau đó, bạn dang tay ra, ôm lấy cây dương già đầy mắt, quay đầu sang một bên, vô thức lắc mái tóc dài bồng bềnh, ngửa đầu ra sau để mái tóc đen xõa thẳng đứng khỏi đầu.Sau đó, bạn nhàn nhã nói với tôi: “Chụp cho tôi một tấm ảnh nhé”.
Tôi giơ máy ảnh lên và khi đèn flash nhấp nháy, sau đó có tiếng click, hình bóng của bạn đã được cố định trong máy ảnh của tôi.Bạn lặng lẽ bước đến gần tôi và nói, bây giờ bạn có đi rửa ảnh không?Tôi sẽ trả tiền cho bộ phim.Tôi nói, nửa bộ phim vẫn chưa có ảnh, hơn nữa trong đó còn có ảnh của tôi.Bạn nói với giọng hơi khàn, làm ơn, dù phải trả giá bao nhiêu tôi cũng sẵn lòng.
Thế là tôi và bạn cùng đến studio chụp ảnh.Tôi không nói nên lời suốt chặng đường, còn bạn thì thở dài suốt chặng đường.
Bạn đã bảo người ở studio chụp ảnh giặt nhanh đi.Người ở studio chụp ảnh nói dù nhanh đến đâu cũng phải đợi hai ngày.Thế nên chúng tôi đồng ý sẽ cùng nhau đi lấy ảnh vào hai ngày sau.Ảnh lấy ra, tôi chụp, tôi trả tiền, bạn kiên quyết không đồng ý, bạn nói, tôi nói tôi trả tiền.Nếu tôi không thể cạnh tranh với bạn, chỉ cần trả tiền.Trước khi đi, tôi đã nói, em rất đẹp, nhưng trong ảnh em còn đẹp hơn, nhưng hậu cảnh của bức ảnh quá thăng trầm của cuộc sống, cây chết và tuyết trắng khiến nó trông buồn và đẹp.Bạn nhìn vào bức ảnh và nói, tôi cảm thấy tuyệt vời.Tôi nói, để lại tấm ván dưới cùng cho tôi, tôi sẽ giặt tấm ván khác làm kỷ niệm.Bạn nói bạn đã ở lại.Tôi choáng váng và nói, bạn chẳng cho tôi thứ gì cả.Em nhìn về phía trước, trầm tư, bất đắc dĩ cười, nhìn còn rất trẻ, nói: Phải không, anh đã ở trong lòng em rồi.
…
----Bài viết được lấy từ Internet