Đến đây tôi không khỏi muốn hỏi bạn một cách sáo rỗng: Hạnh phúc là gì?
Đó là khoảnh khắc chúng ta cùng nhau nắm tay nhau tắm trong làn gió xuân dịu dàng, cùng mỉm cười với nhau.
Dù là ăn kem dưới cái nắng như thiêu đốt trong ngày hè oi bức, hay đắp chăn và bật điều hòa
Vào mùa thu, tôi thấy mình nhỏ giọt mồ hôi, nảy mầm, lớn lên và thậm chí kết trái trên vùng đất cằn cỗi.
Là người chu đáo đưa cho tôi một đôi găng tay đi trời băng tuyết, hay tôi đang vui vẻ ăn lẩu cùng lũ bạn thân?
Tôi vẫn nhớ ngày còn bé, trong nắng chiều, mẹ nhẹ nhàng lau tóc cho tôi bằng chiếc khăn khô và mỉm cười hỏi tôi những chuyện vặt vãnh ở trường.Lúc đó điều tôi mong chờ nhất là được nằm vào lòng mẹ và để mẹ ngoáy tai cho mình.Đối với tôi đây là điều hạnh phúc nhất.
Khi chúng ta lớn lên, dần dần chúng ta không còn nịnh nọt và đơn giản nữa mà trở nên cẩn trọng và bao dung.Dần dần, chúng ta nghĩ rằng hiện tại chúng ta là chính mình và cho rằng những thứ như hạnh phúc đều quá viển vông.
Tuy nhiên, tôi biết rằng hạnh phúc luôn tồn tại nhưng chúng ta lại luôn bỏ qua nó.
Mỗi khi cảm thấy cô đơn, bất lực, chúng ta luôn nghĩ về những khoảng thời gian đã khiến mình hạnh phúc. Tôi nghĩ rằng thời gian đó là niềm hạnh phúc và cũng là động lực của chúng tôi.
Nhiều người thường kể về sự bất lực, bất an, cô đơn, buồn bã của mình trong nhật ký tâm trạng. Tôi rất vui vì ở đây có rất nhiều người đẹp có thể lặng lẽ đi cùng bạn và cho bạn một cái ôm vô hình khi bạn buồn, khiến bạn không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Chẳng phải người ta thường nói chúng ta có phúc có, có có có khó khăn sao?Sau khi chia sẻ những khó khăn của nhau, liệu chúng ta có nên chia sẻ niềm hạnh phúc của riêng mình không?Mùa hè này, hãy để nhật ký tâm trạng của chúng ta tràn ngập hạnh phúc!Hãy để những ai đang buồn phiền, bất lực hãy về nơi mát mẻ mà nghỉ ngơi!Khóe miệng chúng tôi nhếch lên và chúng tôi cùng nhau viết câu chuyện của mình.