


Trong mọi việc chúng ta làm, chúng ta cảm thấy thời gian phía trước còn dài. Khi còn trẻ, chúng ta định đợi đến khi lớn lên rồi mới lên đường, nhưng những dự định lúc đó sẽ bị gác lại bởi những biến cố tiếp theo.
Hãy lấy bản thân tôi làm ví dụ. Mười bảy tuổi, tôi từng nói mười tám tuổi phải đi đến những nơi xa xôi như Đại Lý, Vân Nam, Hàng Châu, Vũ Hán, Thượng Hải, v.v. để ngắm nhìn những ngọn núi sông lớn của quê hương hay để cảm nhận sự náo nhiệt và ăn uống của các thành phố náo nhiệt, nhưng tôi vẫn chưa làm được.
Trong kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, chúng ta nghĩ về thế giới tươi đẹp bên ngoài, nhưng thực tế chúng ta dành thời gian để ăn, ngủ, chơi game, kiểm tra Khoảnh khắc, xem phim truyền hình và xem Kuaishou. Chúng ta ở nhà và ngắm nhìn cuộc sống tươi đẹp của người khác.Hoặc có thể điều kiện tài chính không cho phép nhưng nếu không thể đi xa, chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc đi dạo. Nếu không thể đặt điện thoại di động xuống, chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc trò chuyện với các thành viên trong gia đình. Chúng ta cũng có thể chơi bóng hoặc đạp xe với bạn bè. Đi trên đường bao giờ cũng thú vị hơn là ở yên một chỗ. Nếu ta than thở buồn chán khi nghĩ về một nơi xa xôi mà không bao giờ bước một bước về phía đó, thì những bài thơ và nơi xa xôi của ta sẽ luôn là những nơi ta nhớ nhung không thể chạm tới.
Cho dù đó là ý tưởng du lịch của tôi hay mục tiêu công việc hay học tập của bạn, hãy bắt đầu ngay bây giờ. Một khi bạn bắt đầu, bạn sẽ có thể đạt được nó. Nếu ý tưởng rất mạnh mẽ và cách tiếp cận giống nhau thì đó sẽ luôn chỉ là suy nghĩ.
Cầu mong chúng ta luôn ghi nhớ trái tim mình và dũng cảm tiến về phía trước!